Tôi hối hận vì làm mẹ đơn thân

Loading...

Tôi đã có con với anh, không cưới xin, không danh phận. Nói thêm là trước khi quyết định làm mẹ đơn thân tôi đã xin phép mẹ, mẹ đồng ý. Có vẻ như thời điểm đó bà thông cảm và hiểu cho hoàn cảnh của tôi.

4 năm trước tôi quen và yêu anh. Ở cái tuổi ngoài 30, tôi còn ít sự lựa chọn hạnh phúc cho riêng mình, vội vàng yêu và mong một cái kết tốt đẹp. Thế nhưng mọi việc diễn ra không được như tôi muốn, vì hoàn cảnh và nhiều vấn đề khiến chúng tôi không đến được với nhau. Sau nhiều mối tình không đi đến đâu tôi không dám nghĩ đến hạnh phúc riêng của mình nữa, chỉ khao khát có một đứa con để thỏa ước mơ được làm mẹ.

Tôi đã có con với anh, không cưới xin, không danh phận. Nói thêm là trước khi quyết định làm mẹ đơn thân tôi đã xin phép mẹ, mẹ đồng ý. Có vẻ như thời điểm đó bà thông cảm và hiểu cho hoàn cảnh của tôi. Tôi sinh con và sống ở nhà bố mẹ mình cho đến khi con được một tuổi thì bố mẹ đuổi tôi ra khỏi nhà vì nhiều điều tiếng xã hội, cũng như cuộc sống chung có nhiều mâu thuẫn. Khó khăn cùng cực đến đâu tôi cũng chịu được nhưng nghĩ đến con, ngắm nhìn nó ngây thơ chưa hiểu gì tôi như hoá điên vì thương con, xót con. Tôi tự dằn vặt bản thân đã không cho con một gia đình hoàn hảo. Dù thương con, chăm con tốt nhất có thể nhưng nó vẫn là một đứa trẻ có hoàn cảnh khiếm khuyết.

Từ một người năng động, trẻ trung, tôi biến thành bà già với đầu tóc bạc trắng, da sạm đen, ngày đêm tôi thương con rồi suy nghĩ đến sinh bệnh. Tôi khuyên các bạn trước khi quyết định làm mẹ đơn thân hãy nghĩ cho đứa bé, hãy cho con một cuộc sống đầy đủ tình cảm gia đình, cái đó quan trọng hơn rất nhiều vật chất bạn mang lại cho bé.

Loading...