Người con trai ấy …

“Đợi tao với , mày đi nhanh thế!!” – tiếng tôi gọi với theo Hoàng đầy tức giận, sau một hồi thục mạng đuổi theo nó. Người con trai ấy

Cái lạnh của mùa đông phủ khắp không gian, tôi lặng lẽ ngồi chờ tàu trên trước ghế ở nhà ga để trở về nhà sau một ngày làm việc đầy mệt mỏi, mọi thứ cũng chẳng có gì đặc biệt đâu chỉ đến khi …trái tim tôi như ngừng đập trong khoảnh khắc ấy,cảm xúc khi xưa cùng thứ tình cảm chính tôi cũng không biết gọi tên là gì lại trỗi dậy, chính khoảnh khắc ấy đã đưa tôi chạm lại cuốn phim của quá khứ…

“Đợi tao với , mày đi nhanh thế!!” – tiếng tôi gọi với theo Hoàng đầy tức giận, sau một hồi thục mạng đuổi theo nó. Tiếng thở hổn hển của tôi sao bỗng lại chậm lại không còn gấp gáp thế này, chính bởi nụ cười ấy khẽ nở xoa đi cơn giận trong tôi mà tôi lại bị sao thế này , mặt tôi cứ nóng ran lên..Và cũng từ khoảnh khắc ấy tôi đã thích Hoàng.

Hoàng là đứa bạn chơi thân với tôi từ năm cấp 2 và giờ thì chúng tôi đã đều là học sinh cấp 3, thấm thoát đã mấy năm hai đứa đi đâu cũng dính lấy nhau ,mãi chỉ là bạn tốt ,chưa bao giờ tôi nghĩ rằng tôi sẽ thích Hoàng cả, vì đối với tôi nó thật vô lí. “Bạn thân “  thì tất nhiên sẽ cùng nhau đi ăn đi chơi ,.. Chủ nhật nào, nó cũng đưa tôi đi ăn kem , hai chúng tôi tâm sự mọi chuyện ,giữa chúng tôi gần như không có bí mật nào. Trong mắt tôi , nó bệnh hoạn vô cùng hay có thể nói “không được bình thường” mà sao co gái trong khối cứ chết mê chết mệt với Hoàng, điều này đôi với tôi rất bình thường nhưng rồi đến khi trái tim tôi khẽ run lên tiếng yêu với Hoàng thì điều này khiến tôi sợ mất nó. Hoàng không phải một người bạn bình thường mà dường như nó đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi. Trong một lần, trên đường đi học về trời mưa xối xả trời sầm tối,tôi đang phóng xe đạp điện thật nhanh về nhà thì đột nhiên xe cứ từ từ chậm lại và rồi dừng hẳn, điều tôi không hề mong muốn đã xảy ra, xe tôi hết điện …Tôi chẳng biết làm gì lúc đó vì ở đó cách xa nhà , khu đó lại vắng người đi qua ,sự u ám của nó khiến tôi lặng người đi, trời mưa càng khiến không gian trở nên đáng sợ, tôi chỉ biết gọi cho Hoàng.

-“Mày ơi …đến đây với tao nhanh lên!”- Giọng tôi gấp gáp qua điện thoại.

-“Chi ,mày bị làm sao đấy? Thế giờ mày đang ở đâu?”- Giọng Hoàng không giấu được sự lo lắng.

– “Xe tao hết điện rồi, giờ tao không biết làm gì hết …Tao đang ở đường***** ,đến đây nhanh lên mày!!”

– “ Chờ tao tý, tao đến ngay đây”

Lời Hoàng nói không sai, nó đến rất nhanh, chiếc áo Hoàng mặc đẫm mưa ,người nó ướt sũng, những ngón tay nó xoăn lại vì lạnh, mái tóc undercut của nó những giọt nước mưa thấm vào tóc và đang chạy từng giọt xuống vai và dường như nó không quan tâm đến điều đó. Nó vội chạy đến chỗ tôi đang đứng ,hỏi gấp gáp:

-“Từ nãy lúc tao đang đến , mày có bị làm sao không.”

-“Không…Cảm ơn mày vì tất cả”

Rồi tôi ôm chầm lấy nó như tiềm thức ,mặc kệ nước mưa trên áo hoàng đang thấm vào áo tôi, từ lúc đó Tôi với Hoàng vốn đã thân này càng thân hơn , sẽ không bao giờ xa nhau. Đó là những kỉ niệm đẹp mà tôi không bao giờ quên, thằng bạn tốt nhất trên đời của tôi. Một hôm , nó rủ tôi đi ăn khoai tây lốc xoáy ,tôi đồng ý liền ,khi đang ăn bỗng nhiên Hoàng nói:

-“Này bà, con gái thường thích tặng sinh nhật cái gì?”

-“ Ông định tặng tôi à! Hế ông cứ mua cho tôi một con gấu thiệt to là được rồi!!” – Ánh mắt tôi vui sướng.

-“Mơ đi bà, tôi đang cần sự tư vấn của bà để tặng quà cho một người”

Câu nói của Hoàng như khiến tim tôi như ngừng đập, mọi cảm xúc lúc đó nghẹn ứ trong cổ họng không nói lên lời, sau khi bình tĩnh lại tôi vẫn cố tỏ ra thản nhiên hỏi:

-“À ông muốn mua quà tặng gấu chứ gì? Có từ bao giờ mà ông không nói với tôi!”- Tôi cố nói lên lời,

-“ Chỉ có bà hiểu tôi thôi! Tôi..định tặng quà cho Linh lớp A6 ,nó với tôi quen nhau gần một tháng rồi.”

-“Một tháng? Đã một tháng rồi á? Sao ông chẳng kể với tôi gì thế?”- Lúc này trái tim tôi thực sự lặng đi khi nghe những lời Hoàng nói.

Từ khi Hoàng nói có người yêu, nó cũng ít đi chơi với tôi hẳn, thỉnh thoảng trên lớp tôi với nó đang nói chuyện thì Linh sang ,nó chạy đi chơi với Linh luôn mà không hề để tâm tôi vẫn đang đứng đó. Nó đâu biết tôi cũng thích nó, tôi không có suy nghĩ rằng sẽ nói ra điều này mà sẽ giấu kín trong lòng. Mỗi lần đi chơi với tôi , nó đều kể về Linh rất nhiều tôi vẫn mỉm cười tiếp chuyện, mà trái tim tôi thì cứ nhói lên , đau lắm! Giờ thì tôi và nó đã hơi có chút khác xưa, không còn chiều nào cũng cùng nhau về , không còn đùa nhau như trước, mà giờ Hoàng đã có một người khác đang dần lấn lấy trái tim nó.

Giọt mưa rơi bên cửa sổ, giờ không phải hạt mưa của buổi tối hôm ấy nữa ,mà  nó khác rồi,khác vì chỉ tôi lặng đứng một mình nhìn mưa thi nhau rơi mà lòng buồn rười rượi rồi chợt tiếng gọi từ phía sau:

-“Bà làm gì mà đứng thẫn thờ ở đây thế!”- Tiếng Hoàng từ đằng sau.

-“Không chẳng qua là tôi thích ngắm mưa thôi!”- Tôi khẽ đáp lại

Quả là người bạn thân của tôi,Hoàng như nhìn thấy thấu tâm trạng tôi qua đôi mắt, nó liền khẽ hỏi :

– “Bà có chuyện gì buồn à, kể tôi nghe đi!”

-“Không, tôi làm gì có chuyện gì mà phải buồn, mà hôm nay ông không đèo Linh về à?

-“ Hôm nay Linh nó đi chơi với bạn rồi, bà về với tôi đi!”

Tôi với Hoàng lặng đi trên dãy hành lang, Hoàng vẫn như mọi khi vẫn nói đủ mọi chuyện trên trời dưới đất cho tôi nghe, tôi vui lắm, tôi muốn níu lấy phút giây này vì có thể nó sẽ chẳng bao giờ còn nữa , rồi chợt tôi khẽ hỏi :

-“Này nếu tôi bảo tôi thích ông thì sao!”- Nói sau tôi thực thích ngượng ngùng và muốn rút lại lời nói đó.

-“Bà nói cái gì vậy?”- Mặt Hoàng tỏ vẻ bối rối

-“ Tôi đùa ông thế mà ông cũng tin” – Tôi cố xóa đi sự bối rối cho Hoàng cũng để trả lời cho câu hỏi của trái tim tôi là”Tôi với Hoàng không bao giờ có thể yêu nhau” . Dòng suy nghĩ ấy xóa đi mọi hy vọng trong tôi, đánh thức bản thân tôi, tôi đang mong đợi điều gì chứ, mong được đáp lại tình cảm ư?…

Câu trả lời cuối cùng lần mới thực sự giúp tôi tỉnh mộng rằng Hoàng đã thực sự xa tôi, đó cũng là vào một buổi chiều mưa, khi tôi và Hoàng đang đi chung ô để đi về , tôi đang định nói :

-“Tôi có chuyện quan trọng này muốn …”Thì chợt tiếng chuông điện thoại của Hoàng reo lên, là Linh gọi. Sau khi nghe máy ,nó quay ra bảo với tôi, thì ra là Linh đang đứng mà không có ô để về , tôi liền bảo Hoàng:

-“Thôi ông cứ mang ô này ra cho Linh đi , tôi cũng có ô ở trong rồi”

-“Vậy bà đi về một mình nhé! Xin lỗi bà lần sau tôi sẽ cho bà ăn kem!”

Sau đó ,Hoàng vội chạy đi không quên quay lại nở nụ cười khiến tôi có chút xao xuyến, sau khi bóng Hoàng đã khuất hẳn tôi lặng lẽ bước đi dưới mưa vì thực chất tôi đâu có ô, tôi không muốn mình mãi là vật cản giữa Linh và Hoàng.  Trời như không thấu được nỗi lòng tôi, lại càng mưa nặng hạt, hạt mưa cứ tạt vào mặt tôi, đau rát, tôi từng bước mệt mỏi đi dưới mưa, tôi tự hỏi “ Liệu đây là nước mưa hay là nước mắt của chính tôi” . Hoàng đâu có biết đây có thể sẽ là lần cuối chúng tôi có thể nói chuyện như vậy vì ngày mai tôi đã quyết định đi du học rồi, vì chuyện gia đình nên tôi phải đi rất đột ngột dù đã cố xin bố mẹ cho chậm lại tháng sau mới đi nhưng không được, lúc đó tôi đang định nói với Hoàng thì Linh gọi và nó vội chạy đi mà nó đâu có biết khoảnh khác tôi bên nó lần cuối rồi,tôi đành ngậm ngùi nhìn nó đi. Đã nhiều lần tôi nhủ lòng rằng : ” Tôi và Hoàng chỉ có thể là bạn thân thôi! Không thể yêu nhau được.” Mà tại sao , tại sao trái tim tôi lại đau như thế này, trái tim cậu ấy giờ đã thuộc về người khác, yêu là cho và chấp nhận mất hết ,tôi giấu đi tình cảm của mình dù biết sẽ rất đau …

Hôm sau với khuôn mặt buồn thiu tôi tạm biệt gia đình ,chuẩn bị bước lên máy bay thì:

-“Chi..Chi ..”- Tiếng Hoàng gọi vang phía sau.

Tiếng nói mà tôi đã mong được nghe nhất lúc này:

“Sao bà đi mà không nói một tiếng nào với tôi vậy, bà đi tôi biết đi chơi đi học với ai…,thôi bà đi sang đấy nhớ giữ gìn sức khỏe sớm liên lạc với tôi nhé!”. Những lời Hoàng nói càng làm tôi không muốn rời xa nó, tôi vẫn tươi cười để tạm biệt Hoàng . Khi tôi chợt quay người đi ,thì khẽ đôi bàn tay ấy kéo tay tôi lại, Hoàng ôm chầm lấy tôi nũng nịu như một đứa trẻ: “ Tôi không muốn xa bà đâu mà, sao bà lỡ làm vậy với tôi, hay bà ở lại với tôi đi nha !!”. Tôi chẳng biết nói gì ,khi nước mắt tôi đã trực trào ra:” Thôi ông ở lại giữ gìn sức khỏe nhé, ông và Linh phải hạnh phúc đó nha !”. Hoàng khẽ thì thầm vào tai tôi những lời nói buồn thiu :” Tôi sẽ nhớ bà lắm…mối tình đầu của tôi !” . Ba chữ “mối tình đầu” như nhói lên trong trái tim tôi, điều mà tôi chưa bao giờ nhận ra từ lâu rồi “thì ra Hoàng cũng thích tôi sao!” , nhưng giờ thì đã muộn rồi, nó cũng đã có Linh còn tôi thì đi du học…

Khi quay đi thì tôi đã cảm nhận vị mặn ở khóe môi , tôi đã khóc ,khóc vì phải xa người mình yêu , xa bóng dáng quen thuộc mà từ lâu tôi không quen khi thiếu nó, mà giờ đây tôi phải tự đứng một mình.

Đó chính là cuốn phim mà tôi đã chạm tới, trở về thực tại tôi giờ đã là một nhân viên văn phòng, tôi đã không liên lạc với Hoàng kể từ đó vì tôi muốn bắt đầu một cuộc sống mới thoát khỏi thứ tình cảm không tên này .Tôi tưởng rằng mình đã quên được nhưng hôm nay tôi lại gặp lại bóng dáng ấy, nhưng Hoàng đang nắm tay một người khác bên cạnh là Linh, tôi lặng đi khi gặp lại Hoàng. Nó liền chào tôi:” Chi, lâu quá rồi không gặp bà , sao từ đấy bà không liên lạc với tôi, bà có biết tôi nhớ bà lắm không” , tôi chỉ biết cười rồi chúng tôi cũng tạm biệt nhau, chỉ đơn giản là một lần gặp thôi cũng khơi lại trong tôi cả một mối tình đơn phương của tuổi học trò. Nó thật đẹp giờ nghĩ lại thật nuối tiếc vì thời gian đã qua. ” Khi yêu con người ta cho đi tất cả, nhận hết những nỗi đau ,sự tổn thương về mình…Dù biết sẽ chẳng đến đâu nhưng vẫn cố che đi lý trí chạy theo trái tim , có tư cách gì mà mong họ quan tâm đến mình, để ý đến mình, thứ ấy thật sự rất mệt mỏi …”

Cơn gió nhẹ thoảng qua đã cuốn đi bao dòng cảm xúc của tôi, cuốn đi kí ức về một mối tình đơn phương đẹp hồn nhiên…

Theo Nhatkytoday