Gửi anh- người tình tuổi trẻ

Loading...

Vết thương đau đớn nhất chính là vết thương không đổ máu, không có thuốc trị, cũng không thể chữa khỏi.

 Ai cũng luôn có những ngày tháng tươi đẹp, những khoảng trời thanh xuân đầy hoài bão, mơ ước và thơ mộng. Sau tuổi thanh xuân ấy lại là một câu chuyện, câu chuyện ấy chất chứa sự ngây dại, bồng bột, hối tiếc nhưng nó lại đẹp đẽ đến khó quên, đẹp đến vô tận. Tuổi thanh xuân rất ngắn ngủi, nó chỉ đến một lần rồi mất, khi đã đi qua thì sẽ không trở lại được. Em đã từng đọc được ở đâu đó câu nói :
“Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đằm mình trong cơn mưa ấy lần nữa.”
 Có những chuyện tình dại khờ âm thầm kết thúc ngay cả khi chưa bắt đầu. Em đã từng dành cả thanh xuân của mình để thích anh, yêu anh và theo đuổi anh nhưng em thật ngốc nghếch và dại khờ khi để tình cảm đó trốn sau hai chữ ” âm thầm”, mờ nhạt cùng hai chữ “xa cách”, rồi yên lặng để cho tình cảm ấy lặng lẽ phai nhạt dần theo năm tháng.

Vết thương đau đớn nhất chính là vết thương không đổ máu, không có thuốc trị, cũng không thể chữa khỏi. Cho dù bình phục thì cũng như ánh trăng trên mặt nước, nhìn có vẻ yên bình đấy, nhưng mỗi khi gió thổi qua, nó sẽ dễ dàng bị lay động, ánh trăng kia nhoè dần, âm thầm đau đớn.

Vậy anh có từng trải qua tâm tình này không?

Giống như em bây giờ, bất chấp tất cả, cố chấp kiên quyết để có được thứ mình muốn hoặc hoàn thành một điều gì đó. Nhất định bỏ ngoài tai mọi lời nói dù tốt dù xấu, vẫn âm thầm thực hiện, không hề có ý nghĩ sẽ dừng lại. Thế nhưng, bỗng dưng tại một khoảnh khắc nào đó, anh lại thấy rất mệt rất mệt, thân thể hay tinh thần đều rã rời, như thể những tháng ngày điên cuồng đó đã rút cạn hết sức lực và nhiệt tình trong anh.

Cho nên anh không muốn tiếp tục nữa, không còn chút đối hoài gì đến điều mà mình vẫn luôn khát khao nữa. Mệt rồi, nên muốn dừng lại, chỉ vậy thôi. Thậm chí chỉ còn thiếu một chút nữa thôi là có thể đạt được nhưng cũng không hề tiếc nuối. Cho dù là vào giây phút đó bỗng dưng có được nó, anh cũng không hề phấn khích mừng rỡ nữa. Vào khoảnh khắc buông bỏ kia, tất cả đều trở nên vô nghĩa. Và lòng anh, cũng trống rỗng thản nhiên.

Hãy nhìn lên bầu trời đầy sao kia, những vì sao đang âm thầm tỏa sáng. Chúng chẳng bao giờ xuất hiện rõ rệt lúc giữa trưa, mà chỉ lấp lánh giữa đêm đen tĩnh mịch. Anh biết tại sao không? Bởi vì chúng can đảm. Tôi cũng hay tự nhủ với bản thân như vậy. Đừng mãi chôn vùi bản thân giữa khoảng trời an yên đó. Chỉ cần đủ dũng khí chấp nhận bước vào bóng tối, nơi đầy rẫy những thử thách khó khăn, hoặc là tôi sẽ rơi xuống, hoặc là tôi cũng sẽ rực rỡ như vì sao đang trú ngụ bên kia bầu trời.

Tôi tự hỏi liệu những năm tháng sau này có khi nào mỗi lần nhớ về anh sẽ không âm thầm tiếc nuối cho một chuyện tình vốn dĩ đã có thể là rất đẹp nhưng lại chưa một lần được bắt đầu.
 Nắng cũ đã thành nhạt. Tình xưa giờ đã phai màu. Nhắc đến chuyện cũ chỉ càng làm ta thêm tiếc nuối bi ai. 
Nên sau này, dù mỗi lần nhắc chuyện cũ, dù cả khi buồn lẫn khi say, người và ta xin đừng ai nhắc lại đoạn tình cảm năm ấy.
 Có những thứ nếu khi xưa ta không nói thì bây giờ xin cứ để nó ngủ yên.

Một thời, thanh xuân của tôi hóa ra lại chính là anh.

Theo Nhatkytoday

Loading...