Em kể anh nghe có được không?

loading...

Tâm trạng quá ư rối bời. Chẳng thể nuốt nổi nước mắt nữa rồi. Tại sao mọi thứ lại như vậy? Phải chăng tôi đã quá ư khờ khạo,đã chẳng hiểu chuyện gì,đã chẳng thể bộc bạch ra hết mọi cảm xúc.

”Anh! Em cũng chỉ là một đứa con gái bình thường. Biết yêu anh ngay cả khi anh đau khổ. Em cũng như bao người khác. Thích được anh chiều chuộng, thích được anh nắm tay đi trên những con phố và nói với nhau mấy câu đùa chẳng hạn. Em cũng muốn được như người ta. Được anh dẫn đi chơi, được đi đến những nơi em chưa được nhìn ngắm. Đôi khi cũng chỉ mong được anh nhẳn tin cho hay gọi điện cho trước. Nhưng em nghĩ yêu thương đâu thể miễn cưỡng ai được. Em nhớ anh! Nhiều lúc muốn nói ra mà sợ lòng anh đã nơi khác mất rồi…”
”Tâm trạng quá ư rối bời. Chẳng thể nuốt nổi nước mắt nữa rồi. Tại sao mọi thứ lại như vậy? Phải chăng tôi đã quá ư khờ khạo,đã chẳng hiểu chuyện gì,đã chẳng thể bộc bạch ra hết mọi cảm xúc. Đêm…Tôi ghét nó! Tại nó cho tôi thời gian để suy nghĩ! Cho tôi thời gian để chờ đợi và những suy nghĩ cũng quẫn lại ùa về. Tôi ghét màn đêm này lắm! Khóc không nổi nữa rồi sao giờ? Hay tại vì cứ mỗi lần tâm tư e lại chốn vào đây và để lại thật nhiều nỗi buồn nên mọi chuyện buồn đối với em lại lặp lại như thế hay sao? Hờn quá đi cái cuộc sống của tôi. Muốn mất đi trí nhớ này và chìm trong quên lãng. Có ai cho tôi cái gọi là làm lại từ đầu không? Tôi đã sai quá nhiều hay sao? Từ giờ chẳng muốn anh hiểu tôi nữa,vì mọi thứ thật vô nghĩa! Anh đâu có tôi là quan trọng. Giờ mới hiểu và thấu tận cổ rồi anh. Ghét cảm giác này lắm,không muốn suy nghĩ về ai hết! Chẳng muốn ai biết đến tôi nữa. Mọi thứ thật tồi tệ. Anh chẳng cho tôi cái niềm tin thật sự. Vậy nên tôi được phép bơ đi tất cả! Xin lỗi bản thân vì thời gian qua đã để mình suy nghĩ quá nhiều. Cảm giác có lỗi với chính mình vì những đau khổ nhỏ nhoi mà cũng phải chịu đựng. Đêm rồi lại làm sao ngủ đây! Cái cuộc sống này thật khiến người ta muốn bỏ cuộc đây mà!
Dẫu biết rằng thương anh là sai,nhưng rời bỏ anh sẽ càng sai hơn hay sao? Em chẳng thể tin được mọi chuyện bên ngoài kia của anh. Chấp nhận và tha thứ cho cái quá khứ của anh, quá khứ anh bảo khổ sở kia đó. Nhưng em nhận lại được đó là những lo ngại,những nghi ngờ mà thôi. Khi rời bỏ nhau chúng ta có bao giờ nghĩ người kia sẽ đau khổ chưa anh. Khi nói dối nhau anh có nghĩ người kia có buồn không anh? Em chẳng thể giữ mãi lòng tin bên một người cứ có những đứa con gái bủa vây như thế. Vì em ghen lắm anh biết không? Một khi người con gái yêu thật lòng là họ đã thua rồi đấy anh, và em cũng đã thua thật sự rồi. Em xin lỗi nếu em chỉ đáng là người anh từng quen. Thật sự lòng em đã tan nát, đã chẳng còn hi vọng anh sẽ yêu thương em như lúc ban đầu. Em xin lỗi vì những điều đã hứa anh nhé! Lòng tự trọng của bản thân khiến em đứng dậy và nhận ra nỗi buồn ngày nào em mang, nỗi buồn đó chẳng thể vơi đi mà trái lại nó còn thêm lớn. Em nhường nhịn đủ rồi anh ạ. Tình yêu em không đủ bao dung, độ lượng để chia sẻ với người ta. Người ta nói yêu rồi là giống như mất đi phần hồn chẳng thể thông minh để nhìn ra một sự thật nào hết. Em quen điều đó mà. Em chỉ thương anh thôi… không có ý nào khác đâu anh…”Một lòng thương là một lòng hướng về họ,cảm giác tạo nên sự đau khổ cho mỗi chúng ta. Thương rồi phải quên đi thật sự là điều không thể.

Theo Nhatkytoday

loading...