Sự thật bệnh Ma Cà Rồng có tồn tại trên đời

Ma cà rồng là câu chuyện thường được lưu truyền trong văn hóa dân gian cả phương Đông và phương Tây. Người biến thành ma cà rồng thường sợ ánh sáng, thèm máu và tìm cách uống máu của động vật hoặc người bình thường để thỏa mãn cơn khát của mình.

Căn bệnh đáng sợ về loài quỷ hút máu người tưởng chừng như chỉ có trong các câu chuyện dân gian, nay lại được khoa học chứng minh là hoàn toàn có thực. Tuy vậy, theo nghiên cứu của các nhà khoa học tại Bệnh viện Nhi Boston (Anh), hội chứng “ma cà rồng” là hoàn toàn có thật. Nguyên nhân gây ra là một căn bệnh đặc biệt có liên quan tới chứng rối loạn máu trong cơ thể người, mang tên là protoporphyria erythropoietic (EPP).

EPP được phát hiện ra là căn bệnh đột biến di truyền, trong đó chất protoporphyrin được sinh ra và tích tụ trong máu, sẽ phá vỡ cân bằng về vận chuyển oxy tới các tế bào, khiến bệnh nhân thường xuyên ở trong tình trạng yếu ớt, mệt mỏi, thèm ngủ và sợ ánh sáng.

Đặc biệt, EPP còn làm phát sinh ra chứng porphyrias, một trong số 8 kiểu rối loạn máu được biết đến và khá hiếm gặp. Kiểu biến chứng này tác động tới cơ chế tạo phân tử heme, phá vỡ liên kết sắt và giảm khả năng tổng hợp và vận chuyển hemoglobin của cơ thể. Do vậy, người bệnh thường bị thiếu máu, da dẻ xanh xao, tái nhợt. Họ dễ bị khô, đau da khi phải phơi nắng. Và khi nhìn thấy máu tươi hoặc các loại chất lỏng màu đỏ bên ngoài, những người này bị kích động và nảy sinh cảm giác hưng phấn kỳ lạ.

Theo Tiến sĩ Barry Paw, người công tác tại Trung tâm Ung thư và Huyết thanh Trẻ em Dana-Farber tại Boston, cho biết: “Chính vì những đặc điểm trên nên bệnh nhân mắc EPP sẽ bị thiếu máu kinh niên, thường chỉ thích ở nhà, trong bóng tối và cực kỳ hạn chế tiếp xúc với ánh sáng mặt trời. Làn da mỏng manh của họ khó có thể bảo vệ cơ thể khỏi tác động của tia cực tím; do đó, họ dễ bị đau rát và thậm chí là bong tróc, phồng rộp da nếu phải đi nắng lâu”.

Các nhà khoa học cũng cho biết thêm, nếu được truyền máu thường xuyên, những người mắc hội chứng “ma cà rồng” này sẽ bớt kích động và đồng thời các rối loạn trong cơ thể họ cũng giảm đi đáng kể.

Hiện tại, Tiến sĩ Paw cùng các đồng nghiệp của mình đang nghiên cứu kỳ lưỡng về dạng đột biến gen được cho là gây ra EPP. Họ tin tưởng rằng nếu quá trình tổng hợp heme và tạo hồng cầu, huyết tương trong tủy sống và gan không bị cản trở bởi protoporphyrin, nguy cơ mắc EPP sẽ giảm xuống mức bằng 0. Điều đó có nghĩa là, mấu chốt vấn đề nằm ở chỗ chúng ta cần ngăn không để chất protoporphyrin bị tích tụ trong máu. Việc xác định các loại biến đổi gen sẽ giúp các nhà khoa học hiểu rõ hơn về cơ chế này và tìm ra hướng điều trị hữu hiệu trong tương lai.